Không hiểu làm sao anh biết được

điện thoại sở làm. Gọi đến em

bảo rằng: “Anh đọc thay thơ viết,

đáp lời – chuyện dĩ văng êm đềm!”

 

…T́nh cờ xem báo, đọc thơ em

Vui, biết người xưa chưa thể quên

Buồn, v́ ngang trái đời đôi lứa

Gợi vết thương ḷng ray rứt thêm

 

Nhắc nhở làm ǵ chuyện ngày xưa?

Tan trường theo em bước trong mưa

Những ngày thân ái đầu tiên đó

Phút cuối thành ra chút duyên đùa

 

Em có chồng, anh lấy vợ rồi

T́nh em trăng sáng rọi đời vui

Anh ḥa duyên mới, t́m êm ấm

Đă hứa quên đi chuyện đổi dời

 

Anh trách sao ḿnh chẳng gặp nhau

mười năm trước, để nối duyên đầu!

Để em đủ lớn mà yêu thật

Để khỏi cho ḿnh xa cách nhau

 

Giờ gặp lại nhau đă muộn màng

Thuyền t́nh đă lỡ chuyến đ̣ sang

Ḿnh không duyên nợ th́ thôi vậy

tránh nhé, cho nhau khỏi ngỡ ngàng

 

Đùa cợt duyên xưa có ích ǵ

Thơ làm thêm hận kẻ t́nh si

Chuyện yêu ngày cũ cho quên lăng

Mỗi kẻ một đường, (đường) ai nấy đi…

 

Buông máy, em thẫn thờ cúi mặt

Anh oán hờn em dữ vậy anh

Dám đâu em cợt duyên ngày cũ

Lời thơ TẠ TỘI rất chân thành

 

Gặp gỡ nhau đây, quê hương người

Tưởng là chung một kiếp nổi trôi

Không quen th́ cũng…người quê cũ

Cay đắng chi, tủi phận lạc loài

 

Oán hận em chi, chuyện đă rồi

Muốn là không biết nữa. Th́ thôi!

Tránh nhau để khỏi sầu duyên mới

Để khỏi cho anh lỗi với người

 

Mai lỡ nếu ḿnh gặp lại nhau

Quay đi để khỏi bận câu chào

Hai kẻ đồng hương trên xứ lạ

T́nh cờ gặp gỡ, chẳng quen nhau…

 

                        Bảo Trân - LTM

 

 

 

Bài Thơ Của Anh